Đinh Đức Vũ An
Giới thiệu về bản thân
“Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”
Những câu ca dao ấy từ lâu đã nhắc nhở mỗi người về công lao to lớn và tình yêu thường vĩ đại của cha mẹ dành cho con cái. Nếu mẹ thường được ví như dòng nước dịu dàng, thì bố lại giống như ngọn núi vững chãi, âm thầm che chở cho gia đình. Với tôi, bố là người mà tôi luôn yêu quý, kính trọng và biết ơn sâu sắc.
Về ngoại hình, bố để lại trong tôi nhiều ấn tượng rõ nét qua mái tóc, đôi mắt và đôi bàn tay. Mái tóc bố đã lấm tấm bạc, không còn đen như trước, đó là dấu hiệu của thời gian và những vất vả mà bố đã trải qua. Tôi thương mái tóc bạc vì đó là minh chứng cho sự hi sinh thầm lặng. Đôi mắt bố sâu và trầm, luôn ánh lên sự suy nghĩ, khi dịu dàng, khi nghiêm nghị tùy vào từng hoàn cảnh. Nhìn vào đôi mắt bố, tôi cảm nhận được sự ấm áp và quan tâm thầm lặng. Đôi bàn tay bố to và chai sạn, không còn mềm mại mà mang dấu vết của công việc hằng ngày. Đặc biệt, mỗi khi bố đặt tay lên vai tôi, tôi thấy mình được che chở và có thêm động lực. Nhìn những đặc điểm ấy, tôi cảm thấy vừa thương vừa kính trọng bố. Với tôi, những nét ngoại hình giản dị của bố không chỉ là đặc điểm bên ngoài mà còn thể hiện rõ sự vất vả, trách nhiệm và tình yêu thương của bố. Chính điều đó làm cho hình ảnh bố trở nên gần gũi, đáng kính và không thể thay thế trong tim tôi.
Bố tôi là người có tính cách điềm đạm, kiên nhẫn và có trách nhiệm. Trong công việc đầu tư chứng khoán, bố luôn cẩn thận, suy nghĩ kĩ trước khi đưa ra quyết định, có thể ngồi hàng giờ để phân tích mà không thấy chán. Trong học tập, mỗi khi tôi gặp bài khó, bố luôn kiên nhẫn giảng lại từng bước một cách rõ ràng. Dù tôi hỏi lại nhiều lần, bố cũng không tỏ ra khó chịu. Với tôi, bố là người vừa có tính cách điềm đạm, vừa có lối sống hướng thiện đáng kính. Bố rất yêu thích toán học, thường dành nhiều thời gian để suy nghĩ, tính toán và giải các bài toán khó. Bên cạnh đó, bố còn tìm hiểu về Phật giáo, từ đó hình thành lối sống nhẹ nhàng, bình tĩnh và luôn suy nghĩ tích cực. Trong gia đình, bố hiếm khi nóng giận, luôn giữ thái độ ôn hòa khi nói chuyện. Khi tôi mắc lỗi, bố không quát mắng mà chỉ nhắc nhở bằng giọng nghiêm túc, khiến tôi tự nhận ra sai lầm của mình. Những điều bố dạy đã giúp tôi trưởng thành hơn và biết sống có trách nhiệm. Tôi luôn xem bố là hình mẫu để học tập và noi theo, từ cách học tập đến cách cư xử trong cuộc sống. Bố vừa là người cha, vừa là người thầy mà tôi luôn kính trọng.
Tôi vẫn nhớ lần mình bị điểm kém môn toán. Hôm đó tôi buồn lắm, lại còn sợ bố sẽ mắng nên cứ im lặng. Khi bố biết chuyện, bố không la mà chỉ hỏi nhẹ: “Con đã cố gắng chưa?”. Tôi không biết trả lời sao, chỉ thấy hơi xấu hổ. Sau đó, bố ngồi xuống bên cạnh, cùng tôi xem lại bài. Bố không làm hộ mà chỉ chỉ cho tôi từng chỗ sai, để tôi tự hiểu ra. Lúc đó, tôi thấy bố rất bình tĩnh, không hề khó chịu như tôi nghĩ. Từ lần đó, tôi tự nhắc mình phải học nghiêm túc hơn để không làm bố buồn.
Bố giống như một điểm tựa vững chắc trong cuộc đời tôi. Dù tôi gặp khó khăn hay thất bại, bố luôn ở bên cạnh, âm thầm giúp đỡ và động viên. Bố không chỉ chăm lo cho tôi về vật chất mà còn dạy tôi cách sống đúng đắn. Những lời dạy của bố tuy đơn giản nhưng rất ý nghĩa và sẽ theo tôi suốt cuộc đời.
Tình cảm tôi dành cho bố là sự yêu thương, kính trọng và biết ơn sâu sắc. Nhờ có bố, tôi được chăm sóc và dạy dỗ để trưởng thành hơn mỗi ngày. Tôi tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không làm bố buồn. Với tôi, bố mãi là người quan trọng nhất trong cuộc đời.